Trang chủ » Đôi khi kỷ niêm bất chợt tìm về

Đôi khi kỷ niêm bất chợt tìm về

(Ngày đăng: 10-05-2013 14:04:32)
icon facebook   icon google plus  
Hà Nội những ngày này buổi tối người ta nắm tay nhau đi trên phố nhiều lắm...

Hà Nội đã chuyển sang mùa hè, những ngày này thời tiết cứ thay đổi thất thường, sáng nắng, chiều mưa giống hệt như tâm trạng của một cô nàng tiểu thư đỏng đảnh. Mới đây thôi bầu trời còn trong veo, nắng chói chang đến mức khiến cho da thịt bỏng rát, ấy vậy mà bỗng chốc mây đen chẳng biết ở đâu cứ ùn ùn kéo tới. Và thế là mưa!

Ngồi trong quán cà phê nhìn ra ngoài trời đang đổ mưa ràn rạt, thấy những cánh hoa màu tím thẫm của cây bằng lăng nơi góc phố rụng rơi lả tả, bất chợt vài ký ức xưa cũ lại hiện về. Em cảm thấy buồn, nỗi buồn cứ miên man không biết đâu là điểm đầu và điểm cuối. Cũng phải thôi, bởi nếu biết được thì em đã tóm lấy hai điểm đầu cuối ấy, đem buộc thật chặt lại để nỗi buồn chẳng còn lối nào thoát ra ngoài và nhấn chìm em trong cảm giác cô đơn giống như lúc này.

Chẳng biết giờ này anh đang làm gì, ở nơi đó trời đang mưa hay nắng. Đã bao năm tháng trôi qua kể từ ngày hai đứa cùng gật đầu đồng ý chấm dứt cuộc tình ấy, vậy mà cứ mỗi khi ngoài trời mưa rơi thì nỗi nhớ anh lại theo đó mà ùa về. Em vẫn còn khắc cốt ghi tâm những lời mà ngày mới quen nhau anh đã nói, rằng anh sợ lắm mỗi khi trời đổ mưa, rằng sống một mình ở nơi đất khách quê người, những cơn mưa làm anh cảm thấy cô đơn và nhớ quê hương, nhớ cảm giác ấm cúng bên gia đình hơn bao giờ hết…

Đôi khi em mỉm cười tự hào bởi mình đã thực hiện được lời hứa năm nào rằng sẽ không khóc (Ảnh minh họa)

Giờ thì chắc chắn anh không bao giờ cảm thấy cô đơn nữa dù cho ngoài trời mưa có rơi nặng hạt và dai dẳng đến thế nào, bởi vì bên cạnh anh đã có tổ ấm hạnh phúc với người vợ hiền dịu và một đứa con thơ. Giấc mơ ngày ấy dở dang nay đã có người thay em cùng anh viết tiếp, chỉ có điều có lẽ anh sẽ chẳng bao giờ biết rằng ở nơi này vẫn có một người con gái ngốc nghếch thường hay lặng lẽ ngồi vùi mình trong những chuỗi kỷ niệm mỗi lúc cơn mưa giăng kín bầu trời.

Em cứ tự hỏi mình rằng tại sao tạo hóa trớ trêu cứ mang quá khứ trở về làm gì khi mà tâm hồn em đã gần như nguội lạnh, để rồi lại nhớ, lại bị tâm trạng, lại buồn vì một cái kết thúc không hề viên mãn do chính mình tạo ra. Ngày ấy cả em và anh đều chấp nhận buông tay, một tình yêu nhẹ nhàng được chấm dứt theo cái cách cũng rất đỗi nhẹ nhàng, bởi vậy nên đã chẳng có quá nhiều những giọt nước mắt.

Rất lâu sau ngày ấy em mới dám đưa bước chân của mình ngang qua những con đường chứa đầy kỷ niệm. Đôi khi em mỉm cười tự hào bởi mình đã thực hiện được lời hứa năm nào, rằng sẽ không khóc, cũng không đau khổ khi hai đứa có duyên mà chẳng có phận với nhau. Liều thuốc thời gian đã giúp cho vết thương của em liền sẹo, ấy vậy nhưng đôi khi chẳng hiểu sao kỷ niệm vẫn cứ bất chợt tìm về.

Em đang học cách bình thản nhất để đối diện với những điều đã chẳng thể thay đổi được gì (Ảnh minh họa)

Hà Nội những ngày này buổi tối người ta nắm tay nhau đi trên phố nhiều lắm, nhưng cũng không phải chỉ có riêng em lẻ bước một mình. Nhìn người tay trong tay, miệng nói nói cười cười, mắt trao cho nhau những ánh nhìn âu yếm, em đã chẳng còn cảm thấy chạnh lòng giống như hồi mình mới chia tay. Đôi khi em cũng thầm ước ao có một chàng bạch mã hoàng tử từ trong truyện cổ tích bước ra và nắm tay em dạo chơi tung tăng giữa phố, để rồi lại tự cười thầm cho những suy nghĩ ngốc nghếch của chính mình.

Ngày hôm nay vô tình những điều có liên quan đến anh lại xuất hiện trong tâm trí. Em không cố gắng xua đuổi chúng, chỉ là đang học cách bình thản nhất để đối diện với những điều đã chẳng thể thay đổi được gì. Xa anh, em đã biết tự chăm lo thật tốt cho bản thân, biết làm cho những người xung quanh yên tâm về mình và còn biết mang lại nụ cười cho kẻ khác. Em là một ngọn cỏ dù mỏng manh nhưng lại rất giàu sức sống, bởi vậy nên anh không cần phải bận tâm đâu nhé, vì tự em sẽ biết cách cân bằng cuộc sống của chính mình.